Venice, thành phố kênh đào có thể được biết đến với cái tên La Serenissima, hay The Most Serene, trong suốt nhiều thế kỷ thống trị với tư cách là ‘Cộng hòa Venice’ hùng mạnh.

Tuy nhiên, trong vài năm trở lại đây, mọi thứ trở nên rối rắm hơn khi có gần 30 triệu du khách đổ về thành phố chỉ 50.000 dân mỗi năm.

“Phòng điều khiển” Venice

Trước khi COVID-19 xảy ra, khách du lịch đến với số lượng thường không thể kiểm soát được, làm nghẹt các đường phố chính và lấp đầy các xe buýt nước. Nhà chức trách đã thử nhiều biện pháp khác nhau, từ giới thiệu các tuyến đường dành riêng cho cư dân tại các điểm dừng xe vaporetto (xe buýt nước) chính đến đưa các cửa quay để lọc người dân địa phương khỏi khách du lịch vào những ngày bận rộn. “Thuế đầu vào” theo kế hoạch, dự kiến ra mắt vào năm 2020, đã bị hoãn lại đến tháng 1-2022 do đại dịch. Nhưng cũng như việc kiểm soát lượng người đi bộ, nhà chức trách muốn theo dõi chính hoạt động du lịch – không chỉ bằng cách đăng ký khách qua đêm mà còn ở một thành phố nơi phần lớn du khách là dân phượt, bằng cách đếm chính xác những ai đang ở trong thành phố – và họ đi đâu.

Trên đảo Tronchetto, bên cạnh cây cầu dài 3,2km kết nối Venice với Italy, Phòng Kiểm soát mở cửa vào tháng 9-2020. Một nhà kho cũ bỏ hoang từ thập niên 1960, nó là một phần của trụ sở mới cho cảnh sát thành phố và chính phủ – một “tháp kiểm soát” tự mô tả cho thành phố. Tòa nhà có văn phòng cho thị trưởng, các chức sắc khác, và một phòng CCTV lớn, với hàng loạt camera cung cấp hình ảnh từ xung quanh thành phố, được cảnh sát giám sát. Từ trước đến nay vẫn bình thường. Nhưng sau đó, bên kia hành lang, có Phòng điều khiển thông minh – một ngân hàng màn hình khác với hình ảnh và thông tin đến trực tiếp từ xung quanh. Tuy nhiên, họ không theo dõi tội phạm mà đang cung cấp thông tin cho nhà chức trách giúp tạo ra hồ sơ về những người đến thăm Venice.

Marco Bettini, đồng giám đốc Công ty công nghệ và đa phương tiện Venis có trụ sở tại Venice, nơi đã xây dựng hệ thống cho biết: “Đây là bộ não của thành phố. Chúng tôi biết trong thời gian thực có bao nhiêu người ở mỗi khu vực của thành phố và họ đến từ những quốc gia nào”.

Hệ thống mới không chỉ ghi lại những gì đang diễn ra; nó phân tích giao thông, nhận biết các loại thuyền khác nhau, từ thuyền gondola đến “topo” – về cơ bản là xe tải chở nước. Sau đó, nó lưu trữ các số. Và nó thậm chí còn phù hợp với lịch trình giao thông công cộng, ghi nhật ký nếu xe buýt nước đến muộn, nếu có, bao nhiêu phút. Nhân viên cũng có thể kích hoạt một “cỗ máy thời gian” để nhìn lại quá khứ – ví dụ như cho đến nay, có hơn 1.000 chiếc thuyền đi qua cây cầu chính tại Piazzale Roma, lối vào chính của thành phố.

Tuy nhiên, số lượng người đi bộ được nhà chức trách quan tâm nhiều hơn khi xem xét các mô hình du lịch. Hệ thống này không chỉ đếm số lượng khách truy cập trong vùng lân cận của hệ thống camera được lắp đặt xung quanh thành phố, mà còn kết hợp với TIM (Telecom Italia, nhà cung cấp viễn thông lớn nhất của Italy), xác định họ là ai và họ đến từ đâu. Ví dụ, vào một ngày mùa đông 2020, trước khi vùng Veneto bước vào một đợt bán phong tỏa khác do đại dịch COVID-19. Trong một giờ sau vào 7 giờ sáng, 1.688 người đã đến Piazzale Roma (cửa ngõ vào thành phố bằng đường bộ và xe điện) – những người đi làm. Vào lúc 10 giờ sáng, lượng khách đến đạt đỉnh điểm là 2.411 người: rất có thể là khách du lịch trong ngày.

Phòng theo dõi biết chính xác nơi khách tạm dừng và khi nào ra vào thành phố.

Theo vết khách theo quốc gia và khu vực

Nhà chức trách có thể biết những người mới đến này đến từ đâu bằng cách phân tích dữ liệu điện thoại của họ (tất cả thông tin đều được tổng hợp tự động nên không thể thu thập chi tiết cá nhân). Và cho đến nay đã có 955 người trong khu vực, 428 người đến từ nước ngoài. Trong số 527 người Italy, chỉ có 246 người cư trú ở Venice (nếu điện thoại di động thường xuyên được đăng nhập trong thành phố, nó được tính là cư dân). Họ có xu hướng đến từ các khu vực khác của Italy – thường là từ các khu nghỉ mát bãi biển vào những ngày thời tiết xấu – và hiếm khi tiêu tiền, mang theo thức ăn của riêng mình và ăn các bữa dã ngoại bất hợp pháp trên cầu và trên mặt nước.

Việc đếm số lượng người đi lại trong ngày và theo dõi nơi họ có xu hướng ghé thăm và những con phố họ đi, có thể là rất quan trọng đối với một thành phố đã phải phong tỏa những tuyến đường chính cho những người không phải là người dân địa phương vào những thời điểm bận rộn.

Người Italy được ghi nhật ký theo khu vực họ sinh sống. Đối với người nước ngoài, hệ thống chia nhỏ nơi họ đến (dữ liệu dựa trên nơi đăng ký điện thoại di động của họ, vì vậy rất có thể là quốc gia xuất xứ của họ) và hiển thị chúng dưới dạng thanh trên bản đồ về thành phố – biểu diễn đồ họa về tình trạng quá tải trong thời gian thực, với các màu chuyển từ trắng sang đỏ khi các con số cao hơn. Hệ thống mất 3 năm để xây dựng, với chi phí 3 triệu euro (3,5 triệu USD). Và mặc dù một số người có thể phản đối những tác động của quyền riêng tư (mặc dù không có dữ liệu cá nhân nào được ghi lại, bạn và nguồn gốc của bạn về cơ bản được ghi lại khi bạn di chuyển quanh thành phố), nhà chức trách rất tự hào. Bettini nói: “Năm 2021, Venice kỷ niệm 1.600 năm thành lập. Và chúng ta sẽ ăn mừng với công nghệ”.

Duy Minh (tổng hợp)

Nguồn Công An Nhân Dân : http://antg.cand.com.vn/khoa-hoc-ky-thuat-hinh-su/italy-dung-cong-nghe-theo-vet-khach-du-lich-630148/